Kết quả tìm kiếm cho "mộc mạc hồn quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 784
Khi sắc chàm đằm thắm của người Dao, hoa văn thổ cẩm rực rỡ và nét bụi bặm từ những chiếc quần jean cũ tình cờ “gặp gỡ”, chúng đã làm nên sức hút đặc biệt cho những chiếc túi handmade của cô giáo Triệu Thị Đào, giáo viên Trường Tiểu học Minh Khai, phường Hà Giang 2. Bằng trái tim nặng lòng với bản sắc, cô giáo trẻ không chỉ thổi hồn đương đại vào di sản, mà còn đang lặng lẽ “gieo mùa xuân” lên từng nếp vải quê hương.
Mỗi buổi sớm, khi tiếng loa truyền thanh vang lên giữa màn sương êm dịu, làng quê như bừng thức sau một đêm dài yên ả. Những bản tin về tình hình đất nước, về đời sống quân dân khắp mọi miền Tổ quốc hòa vào tiếng gà gáy, tiếng máy xay lúa, tiếng bước chân người đi chợ sớm... Tất cả tạo thành nhịp điệu thân thuộc, nhắc ta rằng Tổ quốc hiện diện trong từng hơi thở, nhịp sống bình dị.
Năm 2045 - cột mốc kỷ niệm 100 năm thành lập nước - đang dần trở thành một biểu tượng chiến lược trong tư duy phát triển quốc gia.
Làng Nghĩa Trai có tuổi đời gần 1.000 năm nổi tiếng với nghề trồng và chế biến dược liệu truyền thống, đặc biệt hoa cúc chi "tiến vua," mệnh danh là “làng dược liệu” độc nhất vô nhị của Việt Nam.
Giữa phố xá rộn ràng ngày xuân, có những khoảng lặng mang phong vị Tết xưa khiến nhiều người muốn dừng chân. Chỉ cần chút hương cà phê, vài nhành hoa, một không gian mộc mạc cũng đủ gợi nhớ ký ức đoàn viên, để lòng người thêm ấm áp trước thềm năm mới.
Mùa xuân, Tuyên Quang như khoác lên mình tấm áo mới rực rỡ. Thiên nhiên đắm mình trong màn sương bảng lảng, điểm xuyết bởi sắc hồng của đào, sắc trắng của mận, làm bừng sáng cả một vùng trời. Vẻ đẹp ấy, sức sống căng tràn ấy không chỉ níu chân du khách, mà còn là nguồn cảm hứng bất tận để các họa sĩ thăng hoa cùng cọ vẽ.
Nhịp sống hiện đại đã khiến những giá trị thủ công truyền thống dần bị lãng quên, nếu không có những nỗ lực gìn giữ đủ bền bỉ. Nhiều địa phương, các làng nghề đang tìm những hướng đi mới để giữ lửa nghề.
Chiếc áo bà ba, trang phục gắn liền với hình ảnh người phụ nữ Nam bộ đang bất ngờ trở lại mạnh mẽ trong mùa tết năm nay.
Chiều 16/2 (tức 29 tháng Chạp năm Ất Tỵ 2025), căn nhà nhỏ của gia đình bà Vũ Thị Xuân (82 tuổi) trong con ngõ yên bình ở phường Đông Ngạc (Hà Nội) rộn ràng hơn thường ngày bởi tiếng cười nói sum vầy.
Có những cái Tết không trọn trong căn bếp quen mà bắt đầu từ những chuyến đi. Tết Bính Ngọ năm 2026, nhiều người chọn rời khỏi sự tất bật thường niên để đón năm mới bằng những khoảnh khắc bình yên bên bờ biển, giữa núi rừng hay ở một miền đất lạ. Dù ở đâu, Tết vẫn là khoảng lặng để nghỉ ngơi, để yêu thương và bắt đầu một hành trình mới.
Trên Côn Đảo, có những cây bàng già đứng lặng giữa gió mặn. Lá bàng dày, bóng bàng rộng, chở che từng bậc thềm đá, từng lối đi quanh các trại giam, như thể một thời đau đáu vẫn còn neo lại. Người ta bảo, bàng là “cây của đảo”, nhưng với nhiều người Nam Bộ, bàng còn là một dấu mốc ký ức: Nơi Bác Tôn từng sống những tháng năm bị giam cầm, nơi ý chí không chịu khuất phục được giữ kín như một ngọn lửa.
Mùa gió chướng vừa ngoảnh lại, An Giang đã rộn ràng bằng những giai điệu mới. Từ phòng thu đến sân khấu, các nhạc sĩ gửi vào ca khúc tình yêu quê nhà, nhịp sống hôm nay và lời chúc bình an cho một năm vừa mở cửa.